Thứ Sáu, 26 tháng 7, 2013

Mamma Roma: Bài ca đẹp về tình mẫu tử

Một câu chuyện đẹp

Bộ phim xoay quanh câu chuyện của Mamma Roma – một người phụ nữ từng là kĩ nữ nhưng đã bỏ nghề và muốn làm lại thế cục. Mamma Roma chuyển sang nghề bán rau quả và ngày ngày chăm chỉ làm việc nuôi sống bản thân và cậu con trai 16 tuổi của mình là Ettore. Nhưng đến một ngày Ettore phát hiện ra quá cố nhơ bẩn của mẹ và cậu chống cự, bất mãn. Trong phút bốc đồng cậu đã ăn trộm đồ trong bệnh viện và phải vào tù.

Cảnh trong phimMama Roma

Có thể nói, đọng lại dưới trình tự hình ảnh đen trắng với những khung hình bức bối, ngột ngạt khắc tả đời sống bế tắc của một bộ phận người dân Ý sau thế chiến thứ hai là một tình mẫu tử vô cùng cao đẹp. Sự tương phản giữa hình ảnh và ý thức củaMamma Romacho người xem thấy được một khung trời của Địa Trung Hải không mơ mộng, ngọt như người ta vẫn thường tưởng tượng. Đời sống hàng ngày của những người cần lao sống dưới đáy cùng từng lớp đầy bất công, nhọc nhằn đã được phản chiếu đầy trung thực và khách quan dưới ống kính máy quay. Và hình tượng cô gái điếm hoàn lương Mamma Roma chính là tham chiếu cho nỗi đau khổ tột cùng cả về thể xác và tâm hồn ấy.

Cảnh trong phimMama Roma

Điều đặc biệt củaMamma Romalà đạo diễn đã truyền tải đến cho người xem ý nghĩa nhân văn giản dị nhưng bao trùm lên vơ mọi cuộc đời, căn số của người đàn bà, đó là: dù người ta có là ai, có quá vãng như thế nào nhưng khi tạo hóa lựa chọn và ban cho họ đặc ân trở nên một người mẹ thì sợi dây của tình mẫu tử gắn bó cũng giúp họ sống tốt hơn, có trách nhiệm hơn với chính bản thân mình và đứa con. Ái tình nồng nhiệt, sâu sắc , không cần phải nói thành lời mà toát lên trong từng hành động, từng sự quan tâm đối với con trai đã khiến chân dung của người mẹ xấu số ấy trở thành vĩ đại hơn bao giờ hết. Nhưng cậu con trai Ettore bướng bỉnh đã bao giờ có thể hiểu thấu được tình ái linh nghiệm ấy từ người mẹ của mình. Cậu phản ứng mạnh mẽ khi biết sự thật mẹ của mình từng là gái điếm. Nỗi khổ đau và sự bất mãn với kí vãng của người sinh thành đã khiến cậu mắc sai trái lớn trong đời. Ái tình thương tỷ lệ nghịch với sự giày vò dữ dội trong tâm tình đã khiến Ettore không chỉ làm thương tổn chính bản thân mình mà còn đẩy tình cảm mẹ con vào hố sâu ngăn cách. Những ăn năn, cải hối muộn mằn mà day dứt của Ettore trong cánh cổng sắt nhà ngục là nỗi đau thấm ướt tâm tư người xem.

Với một kết thúc đầy ám ảnh, cái chết của Ettore cùng tiếng chuông nhà thờ vang lên sau khi Mamma Roma cũng định trẫm mình theo cậu con trai duy nhất khiến nỗi đau mất mát của người mẹ như tăng lên gấp nhiều lần. Hồi chuông hay tiếng khắc nguyện réo rắt nhưng len lỏi đến tận cùng trái tim, ngân nga, yêu thương mà nặng trĩu đến ngàn đời?

Một bản thánh ca buồn

Ra đời năm 1962 và được coi như một áng thơ trữ tình ngập tràn nước mắt về thế cục của một người nữ giới bất hạnh tại thành Rome tráng lệ,Mamma Romakhông chỉ đi theo khuynh hướng lột tả chân thực đến từng chi tiết trong đời sống khổ hạnh của một bộ phận những người dân lao động nghèo như hết thảy các tác phẩm đậm đặc và theo chủ nghĩa Tân hiện thực khác mà còn mô tả một tư duy mĩ học mới mẻ và rất trong sáng của Paolo Pasolini. Có một số ý kiến cho rằng, đoạn kết trongMamma Romacủa Paolo Posalini bị trùng lặp ý tưởng với một tác phẩm nức tiếng khác cũng thuộc trường phái Tân hiện thực làRome, open citycủa Roselini. Tuy nhiên, sự ảnh hưởng này không khiếnMamma Romamất đi giá trị thẩm mỹ và nhân bản độc đáo của mình.

Cảnh trong phimMama Roma

Trong con mắt của ông, cái thành phố chết chóc, đầy mùi mỏi mệt, bần hàn sau thế chiến dù được quay với nhiều góc máy đáng thương đến khổ nhưng vẫn có những trung cảnh, những nét vẽ tinh khôi khiến người ta bị choáng ngợp bởi vẻ đẹp nên thơ, hiền hậu như tính cách của Mamma Roma dưới vòm trời Rome.

Điểm ấn tượng trong các bộ phim của chủ nghĩa Tân hiện thực và cũng là dấu ấn trongMamma Romacủa Paolo Pasolini chính là kết cấu của câu chuyện rất mạch lạc và luôn chấm dứt bằng những nghĩ suy, suy tính rất sâu sắc của đạo diễn. TrongMamma Roma, đạo diễn đã mở ra một câu chuyện hết mực tự nhiên, nhẹ nhàng đưa khán giả bước vào thánh địa của riêng mình và chấm dứt bằng một câu hỏi lớn chưa thể tìm được chìa khóa để mở. Cái chết của Ettore là một dấu chấm hết cho cuộc đời của chàng trai trẻ nhưng cũng có thể là một dấu chấm hết cho cuộc sống của người mẹ khổ, luôn lấy con trai mình làm lý lẽ và động lực để sống, để quên đi những năm tháng dĩ vãng mù mịt đã xa xôi.

Diễn viên Anna Magnani trong vai Mama Roma

Diễn xuất của nữ diễn viên không chuyên Anna Magnani đã trở thành linh hồn của tác phẩm này. Đây là tác phẩm trước hết và cũng là duy nhất trong sự nghiệp với nghệ thuật thứ bảy của bà. Không ai dám nghĩ một người nữ giới không qua đào tạo trường lớp, chỉ với tố chất thiên vị và bản năng của mình lại có thể hóa thân tuyệt vời đến vậy trong vai diễn đòi hỏi bản lĩnh và sự từng trải. Tinh tế nhưng tự nhiên, sâu sắc nhưng không lên gân, lửa từ đôi mắt, giọng nói và tiếng nói hình thể của Anna đã làm người xem hoàn toàn thuyết phục và mê hoặc.

Mamma Roma(1962)

Độ dài: 106 phút

Kịch bản và đạo diễn: Pier Paolp Pasolini

Diễn viên: Anna Magnani, Ettore Garofolo, Franco Citti...

PosterMama Roma

Trong rất nhiều những tác phẩm đẹp về mẹ thì sự day dứt củaMama Romalại trở thành một triết lý đẹp và sáng nhất cho mỗi người cảm nhận. Một tuyệt tác của Tân hiện thực Ý và một tuyệt tác của Tình yêu nâng đỡ con người.

Hương Giang


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét