Thứ Tư, 24 tháng 7, 2013

Dù thế nào, Jovetic vẫn sẽ nở nụ cười

Savicevic thứ hai

Họ sẽ phát hiện ra anh đến từ đất nước đang tìm kiếm nền độc lập, và so sánh anh với những người Montenegro bùng cháy đam mê của quá khứ. Một khi là cầu thủ bóng đá, anh sẽ gợi nhớ Dejan Savicevic, tiền đạo đã tiêu diệt Dream team của Johan Cruyff tại chung kết Champions League 1994.

Như Jovetic, Savicevic cũng thi đấu chuyên nghiệp từ năm 16 tuổi, tóc xoăn, với bộ dạng cũng rất nhếch nhác những ngày đầu. Khi được so sánh với Savicevic, Jovetic bẽn lẽn: “Tôi chưa đạt được gì cả, còn ông ấy là một huyền thoại. Tôi còn phải học thêm nhiều”. Savicevic động viên đàn em: “Cậu ấy không biết sợ và có tiềm năng vô tận. Cậu ấy không giống tôi, mà giống Johan Cruyff”.



Jovetic luôn lạc quan

Trong hai năm tập luyện tại CLB Partizan Belgrade, Jovetic nổi lên như một trong những cầu thủ triển vọng nhất châu Âu. Manchester United, Real Madrid và Juventus quan tâm đến anh nhưng cuối cùng, Jo-Jo đến Fiorentina. Khi nghe tin CLB chuẩn bị có một cầu thủ mới người Montenegro, người Florence liên tưởng ngay đến Savicevic.

Rất nhanh, Jovetic chinh phục những tifosi khó tính bằng chất riêng của anh. Dù là một quả penalty, như bàn đầu tiên ghi cho đội bóng áo tím vào lưới Atalanta, hay cú sút phạt vào lưới Buffon mùa giải ngay sau, thì cách Jovetic thực hiện vẫn có chút gì đó rất ảo diệu và khác biệt. Anh đi bóng có nhịp điệu, anh dứt điểm thường không uy lực nhưng luôn rất hiểm hóc. Với mái tóc bồng bềnh và đôi tay chỉ lên trời sau mỗi lần ghi bàn, Jo-Jo dễ dàng đi vào những trái tim Florence, vốn luôn tôn sùng chất nghệ sĩ trong bóng đá.

Chàng trai hồn nhiên

Bản năng của Jovetic là sự hồn nhiên, tạo nên anh ngẫu hứng trên sân bóng. Chúng ta có thể hiểu được điều này khi đọc những gì nhà báo Jonathan Wilson mô tả về Jovetic, trong bài viết trên tờ Guardian: “Lần đầu tiên tôi gặp Jovetic là ở buổi họp báo tại khách sạn Podgorica. Hôm đó là một ngày trước quốc khánh Montenegro, và không khí rất tuyệt vời”.

“Trong buổi họp báo, những người đàn ông vận trang phục thoải mái nhưng nghiêm túc, phần lớn là sơ mi có cổ, và trên bàn họp báo có vài lá quốc kỳ nhỏ. Một lúc sau Jovetic bước vào. Và chàng Brian May của chúng ta (vì mái tóc xù, Jo-Jo được người Anh ví với Brian May, tay guitar chính của ban nhạc Queen – TT&VH) xuất hiện trong bộ áo đấu màu đỏ-vàng dính đầy vết bẩn, nhễ nhãi mồ hôi. Jovetic cười toe toét, và rõ ràng đã chán việc phải chờ đợi. Anh bắt đầu đá quả bóng từ chân này sang chân kia”.

Chính sự hồn nhiên pha chút tinh nghịch của Jovetic khiến anh được người Florence yêu mến và ít ai giận Jo-Jo dù anh công khai ý muốn đến Juventus, dù người Florence đã và vẫn luôn không hài lòng với Roberto Baggio, khi ông bỏ sang kình địch năm 1990. Jovetic chơi bóng và truyền tình yêu của anh đến với mọi người. Có lẽ vì thế, anh nhìn mọi khó khăn nhẹ nhàng hơn. Mùa 2010-2011, phải nghỉ nguyên lượt đi vì dính một chấn thương rất nặng trong giai đoạn chuẩn bị cho mùa giải nhưng Jovetic đã kịp trở lại, và vẫn lợi hại như thường.

Không dễ cho một chàng trai 24 tuổi trong chuyến phiêu lưu tại Premier League. Nhưng với ý chí hun đúc từ bom đạn Podgorica và những chấn thương đã trải qua, tất cả đều tin, Jo-Jo sẽ vượt qua gian khó với một nụ cười.

Đỗ Hiếu


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét